ZingTruyen.Top

Phung Thien Thua Van La Con Gai Em Goi Toi Baba Truoc

"Đại hồ ly, buổi tối ăn đầu cá sốt ớt được không ~ "

Trần Quan Tuệ cầm lấy di động thì thấy, màn hình hiện lên tin nhắn của Trần Tư. Nàng buông bút ký tên trong tay, nét mặt chăm chú nghiêm túc chỉ có khi công tác bởi vì Trần Tư mà chuyển ngược thành vẻ quyến rũ quen thuộc, rất nhanh trả lời: "Tôi không kén ăn, thỏ con em làm gì tôi ăn nấy ~ "

Đem con thỏ nhỏ lừa về nhà mấy ngày nay, quả thực không thể hạnh phúc hơn. Mỗi ngày đúng quy luật mỹ vị ba bữa, còn đều là con thỏ nhỏ tự mình làm, Trần Quan Tuệ càng nhìn nàng càng yêu thích.

Lúc mới đến ở Trần Tư vốn còn có chút câu nệ, ít nhiều nhờ có Trần Quan Tuệ mặt dày không biết xấu hổ, mỗi ngày đùa giỡn người ta, quan hệ hai người quả thực là "đột nhiên tăng mạnh".

Hai ngày trước lúc ăn cơm tối, Trần Tư nhìn nàng một hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Em gọi chị là đại hồ ly được không?"

"Ưm hử? Được nha" Trần Quan Tuệ buông bát đũa, một tay chống đầu, chớp chớp mắt, cười nhìn nàng, hỏi: "Vì sao gọi tôi hồ ly a?"

Trần Tư bị nàng bất ngờ quăng mị nhãn không kịp đề phòng mặt thoắt cái biến đỏ, vội cúi đầu, đáp: "Bởi vì ánh mắt rất giống..." Thật là, người này sao bất cứ lúc nào cũng có thể phao mị nhãn, làm nàng luôn bất ngờ trở tay không kịp.

Trần Quan Tuệ thấy con thỏ nhỏ lỗ tai đều hồng hồng, trong lòng thích hết sức, lại hỏi: "Vậy... em thích không?" Nàng hai ngày này có chút cảm mạo, cổ họng còn hơi khàn, nghe ra lại càng thêm từ tính.

Con thỏ con cái lỗ tai càng đỏ hơn. Trần Tư một bên thầm hận chính mình không biết tranh đấu, rõ ràng bị Tưởng Vân tán tỉnh lâu như vậy, đã sớm đem level bị tán của mình tu luyện tăng cấp lên rồi, sao gặp phải Trần Quan Tuệ vẫn dễ dàng mặt đỏ như vậy? Nàng yên lặng gật gật đầu, không nhìn người đối diện.

Trần Quan Tuệ rất hài lòng phản ứng của Trần Tư, cũng không chọc nàng nữa, lại cầm lấy đũa gắp đồ ăn cho nàng. Con thỏ nhỏ cũng không thích ăn cà rốt, nguyên một bộ động vật ăn thịt.

Trần Quan Tuệ mắt nhìn thời gian, tan sở còn hơn ba giờ đồng hồ. Ừm, còn có ba tiếng nữa là có thể trở về ăn con thỏ, a không, ăn cơm con thỏ làm... Trần Quan Tuệ hướng về phía màn hình máy tính làm cái mặt quỷ, cơm con thỏ nấu thì có thể ăn được, cũng không biết tới khi nào mới có thể ăn con thỏ nấu cơm.

Bí thư gõ cửa, tiến vào nói: "Trần tổng, tổng tài của Hoành Đạt hẹn ngài buổi tối ăn cơm, nói là bàn chuyện hạng mục thành bắc."

"......" Trần Quan Tuệ khống chế không được mình khinh bỉ trợn trắng mắt, khi nào hẹn không được! Cố tình muốn chen ngay thời điểm con thỏ nhỏ làm đầu cá sốt ớt!

Tuy rằng trong lòng không tình nguyện, nhưng hạng mục thành bắc thật sự trọng yếu, nàng vẻ mặt thản nhiên, trả lời: "Đã biết."

Bí thư thấy nàng như vậy, cũng không biết vì sao nàng không vui, nhanh đóng cửa lui ra ngoài.

"A... Thật phiền!" Trần Quan Tuệ lại lần nữa mở di động, cấp Trần Tư phát giọng nói: "Thỏ con, đột nhiên có xã giao, tôi trở về không được, em tự ăn đi... A tức giận..." Ngữ khí của nàng tràn đầy ai oán, Trần Tư nghe được một trận đau lòng, vội an ủi nàng: "Không sao đâu, công tác trọng yếu, chị muốn ăn lúc nào em cũng có thể làm mà ~ "

Trần Quan Tuệ nghe con thỏ nhỏ nhuyễn manh nhuyễn manh an ủi xong, trong lòng thư thái không ít, aiz, nếu hiện tại con thỏ nhỏ ở trước mặt, nàng nhất định phải nhào qua cọ cọ.

Trần Tư trả lời Trần Quan Tuệ, bản thân ngược lại hít một hơi. Một người ăn cơm quá không có ý nghĩa, nàng lại còn phải đi ra ngoài mua thức ăn nấu cơm nữa, dứt khoát thay áo ngủ, oa đến trên ghế sa lon vẽ. Buổi tối tùy tiện ăn gì đó là được.

Tan việc, tổng tài của Hoành Đạt liền đến đón Trần Quan Tuệ. Trần Quan Tuệ cũng không tiện ném mặt mũi người ta, đành phải lên xe.

Nhưng nguyên bữa ăn, hắn đối hạng mục đều là vòng vo, mỗi lần Trần Quan Tuệ nói chưa được vài câu, hắn đã ha ha, rồi lại đem đề tài nhiễu về trên người Trần Quan Tuệ. Nàng xem như hiểu được, không ngờ người như thế này cũng nghĩ thả thính nàng?

Trần Quan Tuệ trong lòng cười lạnh một tiếng, liền loại trung niên hói đầu đeo cái bụng bầu như hắn, cũng không biết xấu hổ?

Khóe miệng nàng ý cười không thay đổi, uống cạn chén rượu, thản nhiên cười nói: "Trương tổng, tôi còn có chút việc, tôi thấy hôm nay ngài cũng không có tâm tình bàn hạng mục với tôi, chúng ta hẹn lại thời gian lần sau đi, tôi đến công ty ngài cùng ngài bàn chuyện."

"Oái, Trần tổng, bữa cơm còn chưa ăn xong mà, cô..."

"Tôi ăn no rồi, ngài từ từ dùng." Nói xong, Trần Quan Tuệ liền đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Trương tổng cũng không dám cường lưu nàng, đành phải đứng dậy, nói: "Vậy tôi đưa cô trở về, một mình cô không có phương tiện."

Trần Quan Tuệ cũng không tiện lại cự tuyệt hắn, liền đồng ý.

Trần Tư một người ở nhà, vẽ tranh, bất tri bất giác trời đã tối đen. Thẳng đến khi nhìn không rõ bức vẽ, nàng mới ý thức tới, hóa ra đã trễ thế này. Trần Tư đứng dậy đi bật đèn, liếc mắt thời gian, 7h hơn. Nàng yên lặng đến trước tủ lạnh, mở ra, lấy một lọ sữa chua cùng một ít hoa quả, đặt đến trên bàn trà, coi như là cơm tối.

A... Muốn ăn đầu cá sốt ớt quá a...

Trần Tư ôm quả táo gặm, trong lòng buồn bực không chịu được. Lại ngẩng đầu nhìn thời gian một cái, mới qua có năm phút đồng hồ... Nhưng nàng lại cảm thấy cứ như đã trôi qua thật lâu.

Trần Quan Tuệ còn chưa trở về.

Trần Tư ăn xong, đem app trong di động lần lượt từng cái chọt một lần, nhưng thời gian mới qua có nửa giờ, Trần Quan Tuệ còn chưa trở về.

"A... Vì sao thời gian trôi chậm như vậy a!" Trần Tư nằm ườn trên ghế sa lon, rối rắm một hồi lâu, vẫn là kiềm chế không được, phát tin nhắn cho Trần Quan Tuệ.

"Hồ ly, chị xong chưa?"

Nhìn đến tin nhắn của Trần Tư, trên mặt Trần Quan Tuệ rốt cuộc lộ ra một chút ý cười thật tình, nàng nhanh chóng trả lời: "Ở trên đường, rất mau liền về đến."

Cư nhiên không phải gửi tin thoại... Trần Tư bĩu môi, lại nhắn tin: "Chị cùng người khác ở một chỗ sao?" Trần Quan Tuệ rất lười, có thể phát giọng nói tuyệt đối không đánh chữ.

"Ừm, tôi uống rượu, đối phương đưa tôi trở về."

"Nga được rồi... em chờ chị nga." Trần Tư bĩu môi, có chút không vui trả lời. Tuy rằng nàng cũng không biết vì sao mình không vui.

Trần Quan Tuệ dọc đường đi ứng phó Trương tổng, đầu đều đau. Thật vất vả đến cửa tiểu khu, Trương tổng còn muốn cho tài xế đi vào, nàng vội cự tuyệt, tự mình xuống xe. Chỉ là không nghĩ tới, còn có niềm vui bất ngờ chờ nàng.

Con thỏ con nào đó chính đang chổm hổm ở thảm cỏ trước cửa tiểu khu ngồi ngắt cây đây này.

Chậc, con thỏ nhỏ này sao lại đáng yêu như vậy đâu.

Trần Quan Tuệ thật cẩn thận đi qua, kêu meo meo từ phía sau lưng ôm lấy nàng, ở bên tai nàng thổi khí, hỏi: "Thỏ con, nơi này có bảo bối sao?"

"A!" Trần Tư bị nàng dọa sợ, quay đầu lại giận liếc nàng một cái, oán trách nói: "Hù chết em..."

"Ha, là tôi sai ~" Trần Quan Tuệ rất hào phóng thừa nhận sai lầm, cười nhéo nhéo lỗ tai nàng.

Con thỏ nhỏ cau cái mũi, ngửi được mùi rượu trên người nàng, có chút không vui quệt quệt miệng, nói: "Không dễ ngửi."

Sao đột nhiên bị ghét bỏ? Trần Quan Tuệ biến sắc, một phen kéo nàng đi về nhà.

Vừa đến nhà, Trần Quan Tuệ liền phi thẳng đến phòng tắm, ngược lại đem Trần Tư hoảng sợ.

Nàng chính là thuận miệng nói mà thôi...

Bất quá vừa nãy hồ ly đi vào gấp như vậy, còn chưa kịp lấy áo ngủ a...

Quả nhiên, chưa được bao lâu, trong phòng tắm liền truyền đến thanh âm lười nhác của Trần Quan Tuệ: "Thỏ con, giúp tỷ tỷ lấy áo ngủ được không ~ "

Nàng cũng không thể cự tuyệt a... Trần Tư đáp trả một tiếng, đi phòng nàng tìm áo ngủ, đến phòng tắm gõ cửa.

"Em vào đi ~ cửa không có khóa ~ "

Này... Trần Tư do dự trong chốc lát, chầm chậm đẩy ra cửa phòng tắm, gặp Trần Quan Tuệ nằm ở bồn tắm lớn, lười biếng dựa vào, có một phen phong vị khác, bất tri bất giác lại đỏ mặt.

Trần Quan Tuệ thấy nàng vẻ mặt ngơ ngác, trong lòng đắc ý, xem ra lần sơ sót không cần thận này cũng không tệ lắm. Nàng sửa tư thế thành úp sấp lên cạnh bồn tắm, hướng Trần Tư phao cái mị nhãn, hỏi: "Đẹp mắt sao?"

"Đẹp... Đẹp mắt..." Trần Tư ý thức được mình đột nhiên nói lắp, cấp tốc buông quần áo, nhanh như chớp chạy ra ngoài, lưu lại Trần Quan Tuệ một người, cười sảng khoái.

Trần Tư nhảy lên quay về ghế sa lon, cả mặt đỏ rực. Trần Quan Tuệ tiếng cười vẫn không dứt, Trần Tư ngay cả lỗ tai đều là hồng. Nàng ảo não chôn đầu vào trong gối ôm, a, thật sự là quá mất mặt...

Trần Quan Tuệ trở ra, Trần Tư đã không còn trên ghế sa lon nữa.

Thật sự là con vật nhỏ đáng yêu.

Hồ ly vòng vo chuyển tròng mắt, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa, tán tỉnh con thỏ nhỏ là một chuyện thực khoái trá a ~

Nàng xoay người đi tủ rượu cầm ra chai rượu đỏ, đến trước phòng Trần Tư, nhẹ nhàng gõ cửa.

Trần Tư bị nàng dọa sợ, dây dưa cù cưa một hồi lâu, mới đi mở cửa, chỉ thấy nàng mặc áo ngủ tơ tằm biếng nhác tựa ở cửa, nghiêng đầu cười nói: "Tôi còn tưởng rằng em định không mở cho tôi nữa chứ ~ "

"..." Nếu không phải không lễ phép, Trần Tư nhất định sẽ cho nàng đứng ngoài cửa.

"Được rồi không đùa em nữa" Trần Quan Tuệ hướng nàng quơ quơ rượu đỏ trong tay, nói: "Rượu đỏ phía trước nói qua muốn chia xẻ với em a, muốn thử một lần hay không?"

"Ưm..." Trần Tư bị nàng hấp dẫn, nghĩ muốn thử một lần, nhưng lại cảm thấy cùng nàng uống rượu, khẳng định lại sẽ mặt đỏ, có chút do dự.

Trần Quan Tuệ thấy nàng như vậy, quyết định bỏ thêm một mồi lửa. Nàng chu chu miệng, tội nghiệp nhìn nàng, nói: "Theo cùng tôi đi mà, một người uống thật đáng thương..."

... Lừa quỷ sao, trước đó tự mình uống sung sướng như vậy...

Tuy rằng nghĩ như thế, nhưng Trần Tư vẫn là chống cự không được hấp dẫn của Trần Quan Tuệ cùng rượu đỏ, gật gật đầu, ra cửa phòng.

Trần Quan Tuệ rất là hài lòng, cầm dụng cụ, mở rượu, đem nó rót vào bình thở rượu. Trần Tư theo động tác của nàng, nhìn chất lỏng màu đỏ theo chai thủy tinh chảy xuống đáy bình thở rượu, làm nền cho cánh tay trắng noãn thon dài của Trần Quan Tuệ càng thêm đẹp mắt. Lại hướng lên trên xem, Trần Tư liền đối diện con ngươi tràn đầy ý cười kia, Trần Tư nhìn mà giật mình. Nàng càng nhìn Trần Quan Tuệ, càng cảm thấy nàng đẹp mắt.

Thủ như nhu đề, phu như ngưng chi, lĩnh như tù tề, xỉ như hồ tê, tần thủ nga mi, xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề.

(*) Tay như búp mềm, làn da nõn nà, cổ cao thanh mảnh, răng đều như hạt bắp, trán cao mày ngài, cười duyên miệng khéo, mắt đẹp đen trắng phân minh.

Trần Tư đột nhiên nhớ tới một câu này trong Kinh Thi. Nếu có mỹ nhân như vậy, thì nhất định chính là giống như Trần Quan Tuệ.

Có lẽ Trần Quan Tuệ bị nàng nhìn như vậy, cũng có chút ngượng ngùng. Trần Quan Tuệ quơ quơ bình thở rượu, giận dỗi liếc mắt một cái, nói: "Thỏ con, nhìn cái gì đấy? Tôi cũng không phải thịt kho tàu của em. "

Trần Tư vội dời mắt, mặt xoát một cái lại đỏ. Nàng vừa rồi chẳng khác gì tiểu lưu manh...

"Ha ~" Trần Quan Tuệ nhìn nàng hết sức đáng yêu như vậy, nhịn không được cười ra tiếng, qua cọ cọ nàng, nói: "Thỏ con sao em đáng yêu như vậy đâu ~ thật muốn đem em ăn luôn ~ "

"... Em cũng không phải thịt kho tàu..." Trần Tư hất đầu qua một bên, không nhìn tới nàng. Nữ nhân này quá xinh đẹp... Nàng cảm thấy bản thân sắp cầm giữ không nổi nữa.

Ừm, em không phải thịt kho tàu, em khẳng định ăn ngon hơn thịt kho tàu. Đại hồ ly hai mắt tỏa sáng, nhìn nàng trong chốc lát, buông xuống đôi mắt, cho nàng rót một chén rượu. Dọa đến con thỏ nhỏ thì không tốt.

"Được rồi không nháo em nữa, thử xem đi ~ "

Nghe vậy, Trần Tư cầm lấy chén rượu, thấy nàng vẻ mặt chờ mong nhìn mình, đem chén rượu phóng tới bên miệng, khẽ nhấp một hơi, cẩn thận nhấm nháp, lập tức ánh mắt liền sáng, ngọt ngào nói: "Ngon quá ~ "

"Đương nhiên ~ tôi làm sao lừa em được ~" Trần Quan Tuệ quyến rũ cười, vươn tay cầm một chén khác.

Hai người vừa uống vừa trò chuyện, cư nhiên đem cả bình rượu đều uống hết. Trần Quan Tuệ uống xong ngụm rượu cuối cùng trong chén, lại nhìn bình thở rượu, bên trong đã sớm rỗng tuếch.

"Hắc hắc hắc ~ em vẫn còn nga ~" Con thỏ nhỏ uống say, ôm chén, rất giống một con thỏ che chở cà rốt của mình.

Chậc, con thỏ nhỏ đắc ý như vậy, làm cho đại hồ ly xấu xa nghĩ muốn ức hϊếp bắt nạt nàng. Trần Quan Tuệ xấu xa cười, thấu qua, một tay ôm eo con thỏ nhỏ, một tay nắm cổ tay nàng, đem ít rượu còn thừa lại không được bao nhiêu trong chén con thỏ nhỏ đều rót vào trong miệng mình, còn thị uy ngậm ở trong miệng, phồng má hướng con thỏ nhỏ nhướn nhướn mi, giống như đang nói: cà rốt của ngươi đều bị ta ăn ~

"A! Hư hỏng!" Trần Tư trơ mắt nhìn rượu bị con hồ ly xấu xa uống hết, ruột gan đều đau đớn. Thật là, mỗi ngày đùa giỡn nàng còn chưa tính, giờ còn cướp cà rốt của nàng! A không, là rượu của nàng.

Con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người đó. Trần Tư nhất thời cáu, liền thấu đi lên, một tay ấn đầu đại hồ ly, hôn lên đôi môi mê người, đem rượu đều hút trở về miệng mình.

Nhưng nàng còn muốn thối lui, sẽ không dễ dàng như vậy. Nếu mỹ vị tự mình đưa lên cửa, Trần Quan Tuệ cũng không phải Liễu Hạ Huệ. Khóe miệng nàng khẽ nhếch, ôm sát con thỏ nhỏ, hóa bị động thành chủ động.

...................................

Ngày hôm sau tỉnh lại, nhìn bên người con thỏ nhỏ nhu thuận ngủ, lại cảm nhận được mình đau nhức cả người, Trần Quan Tuệ kiểu gì cũng không nghĩ ra, rõ ràng ngày hôm qua mãi cho đến trước khi lên giường, đều là chính mình chủ động, sao mà càng về sau liền biến thành mình bị áp rồi?

Hừ, giả thỏ ăn hồ ly.

Trần Quan Tuệ oán trách nhéo nhéo mặt con thỏ nhỏ, còn bị con thỏ nhỏ một tay nắm, bất mãn cọ cọ, làm như đang trách nàng quấy rầy mộng đẹp của mình.

Trong mộng con thỏ nhỏ chóp chép miệng, ừm, nàng thật giống như được ăn đầu cá sốt ớt rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Top